Vì sao tôi phải tự ngồi làm cái này
Công ty tôi lắp camera, wifi, máy tính cho nhà dân và doanh nghiệp ở Ninh Bình. Thợ chạy mỗi ngày mỗi nơi — hôm nay Gia Viễn, mai Kim Sơn.
Tôi phát hiện mình dùng phần lớn thời gian trong ngày để hỏi. Hỏi xong chưa, hỏi tới đâu rồi, hỏi có mang đủ đồ không. Không phải để quản — mà vì tôi thật sự không biết.
Zalo nhóm: tin nhắn trôi sau hai ngày. Sổ tay: chỉ mình tôi đọc được. Excel dùng chung: được hai tuần rồi không ai mở. Phần mềm nước ngoài: giao diện toàn tiếng Anh, thợ mở ra một lần rồi thôi — mà vẫn phải trả tiền theo đầu người mỗi tháng.
Tôi nhận ra mấy thứ kia thất bại vì bắt thợ làm quá nhiều thao tác. Thợ đang leo thang, tay bẩn dầu — họ không mở app điền mười ô. Cái tôi cần là thứ thợ chỉ chạm hai nút, còn phần phức tạp thì để tôi làm trên máy tính.
Tôi dựng riêng một phần mềm cho đúng nghề lắp đặt: có địa điểm, có khách hàng, có vật tư mang đi – mang về, có việc bảo trì tự lặp lại. Thợ chỉ bấm Bắt đầu làm và Xong, chờ duyệt.
Phần mềm quản lý công việc chết không phải vì thiếu tính năng. Nó chết vì bắt thợ làm nhiều hơn cái họ chịu làm.